Chiếc bánh sinh nhật khổng lồ của mẹ
Khi còn bé tý, bố đi làm xa nhà, có hai mẹ con ở nhà. Mẹ nấu một nồi cơm nhỏ, phần trên cùng mẹ ăn, phần cháy mẹ cũng nhận, xơi con phần giữa nồi. Nồi cơm của ngày xưa chẳng phải gạo tám, chẳng phải gạo nếp thơm ngon, chỉ là hạt gạo thường, đôi khi lửa chẳng đều còn trương lên sượng sạo. Lớn hơn một chút, con biết nấu cơm, rửa bát giúp mẹ, vậy nhưng bụng đói thì chỉ biết phụng phịu khi mẹ đi hái chè, làm nương về muộn.
Thế rồi cũng đến ngày đầu tiên con đi học, mẹ dắt tay con vào xếp hàng cùng những đứa bạn lớp một. Mẹ chỉ dắt con vào đó, rồi chợt biến mất, con nước mắt như mưa,… Mẹ cũng là giáo viên, mẹ tập hợp mấy đứa cùng tuổi quanh xóm, 3, 4 đứa bạn thân thân của con là đủ một lớp học, chỉ dậy viết chữ đẹp, viết chuẩn chính tả, làm toán. Con lười học, nhưng có bạn bè cùng học nên chăm và cố gắng hơn hẳn, trẻ con mà, có bạn ganh đua bao giờ cũng thích hơn
Ngày bé con có nhiệm vụ vô cùng “cao cả”, sáng đi học, chiều quanh quẩn ở nhà trông gà không để chúng xuống ruộng ăn lúa của hàng xóm. Trẻ con đứa nào chả mải chơi, con trốn sang nhà bạn, chơi quên cả đường về, tối đến mẹ gào khản cổ mới thấy thằng con quần áo lếch thếch trở về, bê bết những bùn đất.
Mẹ có một chiếc “gia pháp” để trên nóc tủ, mẹ dạy rất khác bố, bố đánh đau hơn nhưng không sợ bằng mẹ đánh, mẹ cứ để gia pháp trên nóc tủ thế, nhưng cấm có bao giờ con dám dấu đi. Mỗi khi con mải chơi, để gà ăn lúa, hàng xóm chửi, bố biết được thì kiểu gì cũng ăn roi trước khi ăn mắng, còn mẹ thì ngược lại. Mẹ bảo đã biết sai ở đâu chưa ? nếu chưa biết thì chẩn bị “ăn mắng”, tự cởi quần nằm trên giường chờ “gia pháp” giáng xuống. Mẹ chỉ đánh vào mông, có khi chỉ đánh 1 roi, có khi 3 roi, nhưng mà đau nhớ đời !
Hồi đó nhà ông trẻ bên cạnh có bán bao nhiêu quá bánh ngon, thời mà cái kẹo dừa cực ngon chỉ cần 200đ là được mấy chiếc ấy thì chiếc kẹo cao su quả là một thứ sa sỉ. Vậy là con không kìm được tâm hồn ăn uống, thò tay lấy trộm 1 chiếc. Mẹ biết được kéo con sang nhà ông trẻ xin lỗi. Rồi về nhà ăn một trận đòn nhớ đời, hình như lần đó mẹ khóc…
Rồi mẹ sinh em bé ! thằng em được nằm nôi đung đưa đến là thích, thằng anh mon men ngồi cạnh để được đung đưa cùng. Ai dè dây đứt, rơi cả hai anh em xuống đất. Thằng em nằm trên một đống chăn và tã mà vẫn gào ầm lên làm…mẹ biết, mẹ phát cho mấy cái vào mông đau điếng. Cũng may là nôi treo chỉ là là mặt đất nên không sao.
Tuổi thơ là thế, con lớn lên với biết bao trò dại khờ, vậy mà chẳng là gì khi con lớn, gặp nhiều trắc trở và sai lầm hơn, nhưng mẹ vẫn luôn bên con
Con đi học Hà Nội, bạn bè lừa mất cái ổ cứng, rồi cả cái máy tính. Mẹ xuống HN điếng người bước đi như mất hồn, con cứ lững thững theo sau. Giờ bạn cũng đi học, con cũng đi học, lấy đâu ra tiền mà đền, hồi đó chiếc máy tính là đống tiền. Mẹ về, rồi lại dấm dúi tiết kiệm mua con con một chiếc khác, dặn dò cẩn thận rồi mẹ lại về. Mẹ dấu bố, chứ bố biết được lại nổi trận lôi đình. Con ở lại khóc suốt đêm.. Con kiếm việc làm thêm, công việc ở một quán cafe vào buổi tối, ở đó họ không cho mang điện thoại, thế là mấy buổi mẹ gọi không được, tưởng con bị sao lại từ quê xuống Hà Nội. Khóc lóc sụt sùi, mẹ bảo con đừng đi làm nữa, rồi nhỡ người ta lừa …. Con nghỉ việc nhưng chỉ biết giận mẹ vì thấy mẹ chỉ biết lo lắng, con đâu biết rằng thế giới này rộng lớn vô cùng, và mẹ thì luôn lo lắng cho con từng phút giây …
Tuần trước mẹ gọi về, tổ chức sinh nhật cho con, mẹ mua một chiếc bánh gato, to đến nỗi máy ảnh của con chẳng thể nào chụp hết được, phải đứng tít ngoài sân chụp vào mới chụp được…






![Quyển nhật ký nhặt đc … [Câu chuyện cảm động rơi nước mắt...] Quyển nhật ký nhặt đc … [Câu chuyện cảm động rơi nước mắt...]](http://blogpipi.com/wp-content/uploads/2011/06/quyen-nhat-ky-nhat-duoc-59x59.jpg)










